[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

/

Chương 90: Trường phong vạn niên âm

Chương 90: Trường phong vạn niên âm

[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

Phẫn Nộ Ô Tặc

7.700 chữ

14-06-2026

Đại Càn thái bình đã lâu, thế nên thông thường thành trì chỉ cao chừng tám chín trượng.

Nhưng lúc này, tòa thành trì xây dựng giữa đại trạch trước mặt Lý Thuận, tường thành lại cao tới bảy tám mươi trượng.

Sừng sững vươn lên, ngạo nghễ đứng giữa đầm lầy, tựa như một ngọn núi nhỏ.

Lý Thuận nhìn chằm chằm vào ba chữ khắc phía trên cổng thành, ngắm hồi lâu mà vẫn không tài nào nhận ra.

"Không phải loại văn tự Đại Càn đang dùng bây giờ."

Cổng thành vốn đã mở toang, nhưng bên trong lại tĩnh mịch như chết.

Lý Thuận chậm rãi bước vào.

Đường hầm xuyên cổng thành dài tới hơn hai trăm trượng, không nằm ngang mà dốc nghiêng vươn lên trên.

Tựa như đi vào một sơn động âm u, chỉ thấy xa xa phía trên một điểm sáng le lói.

"Tòa thành này xây dựng có phần quá đỗi đồ sộ rồi."

Cứ men theo đường dốc đi lên, xuyên qua đường hầm tường thành, trước mắt Lý Thuận bỗng bừng sáng.

Khoảnh khắc đặt chân vào tòa thành giữa đầm lầy này, tựa như chớp mắt vượt qua dòng thời gian, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng huyên náo, tức khắc như thủy triều ùa vào tai hắn.

Nhưng...

Chỉ nghe thấy tiếng, chẳng thấy bóng người.

Đường phố trống trải, không có lấy một bóng dáng.

Cửa tiệm ven đường đều mở toang, nhưng bên trong cũng không thấy bất cứ sinh vật sống nào.

Lý Thuận bước vào một quán ăn trong thành, đưa tay sờ thử mặt bàn.

Dường như thường xuyên có người lau dọn, trên mặt bàn không bám lấy một hạt bụi.

Âm thanh bên tai rõ ràng hơn đôi chút, Lý Thuận chăm chú lắng nghe.

"Ngu quốc dốc trăm vạn quân xâm phạm, thật chẳng biết phải chống đỡ ra sao."

"Sợ cái gì, Chương Hoa thành tọa lạc giữa Hạo Miểu Vân Mộng Trạch, dễ thủ khó công. Huống hồ Ngu quốc không giỏi thủy chiến, nếu chúng thật dám tới, ắt khiến chúng có đi không về!"

"Ngu quốc thế lớn, trong mười năm liên tiếp diệt hai nước. Ngặt nỗi các nước còn lại vẫn mạnh ai nấy đánh, ôi..."

"Các ngươi thật thích trưởng chí khí kẻ địch, diệt uy phong phe mình! Lần này triều đình phái Lục tướng quân đích thân trấn giữ, cho dù quân Ngu trăm vạn thì đã sao!"

"Phải đó, Lục tướng quân thân mang huyết mạch Vu Bành, có thể dễ dàng xé nát thiên tượng cường giả. Trăm vạn quân Ngu kia chẳng qua chỉ là lũ gà đất chó sành!"

......

"Lục Thính Lan, huyết mạch Vu Bành." Từ những âm thanh còn sót lại trong quán ăn, Lý Thuận tìm được vài thông tin hữu dụng.

Sau đó, hắn lại dạo quanh những nơi khác trong thành.

Hắn phát hiện cả tòa thành dường như đông cứng lại ở cùng một ngày, chính là một ngày nào đó trước khi Ngu quốc dấy trăm vạn binh, tiến sát chân thành.

"Ngu... có lẽ chính là quốc hiệu dùng trước khi Đại Càn thống nhất thiên hạ."

"Lập quốc rồi đổi quốc hiệu, điều này cũng dễ hiểu. Nhưng tại sao lại phải xóa giấu quốc hiệu cũ chứ?" Ngày nay người trong thiên hạ chỉ biết đến cái tên "Càn", chẳng còn ai hay biết quá khứ từng mang tên "Ngu" nữa. Mọi chuyện trước khi Càn lập quốc đã bị xóa sạch hoàn toàn.

Lý Thuận đè nén nghi vấn xuống đáy lòng, tiếp tục tuần thị một vòng trong tòa thành trống vắng này.

Chẳng thu hoạch được gì thêm, hắn mới tiếp tục đi theo sự chỉ dẫn của cành cây mà Mục lão đưa cho.

Cành cây không dẫn hắn đến quần thể kiến trúc hùng vĩ nhất nơi trung tâm thành, mà lại đưa hắn tới một quán rượu khá thanh tĩnh ở phía bắc thành.

Lên tới một gian phòng riêng biệt ở tầng hai, Lý Thuận đẩy cửa bước vào.

Âm thanh biến mất đã lâu lại vang lên lần nữa.

Đó là một khúc cầm âm dồn dập, tràn ngập sát khí.

Tiếng đàn đột ngột dứt, giọng nói trầm ổn của một nam tử trung niên cất lên: "Ngươi lui xuống trước đi!"

Sau tiếng bước chân khe khẽ là tiếng cửa phòng khép lại.Còn ở ngoài đời thực, cánh cửa vừa bị Lý Thuận đẩy ra thế mà cũng tự đóng sập lại!

"Thú vị thật." Đồng tử Lý Thuận khẽ co lại, tiếp tục lắng nghe cuộc đối thoại vọng ra từ trong phòng.

Tiếng vỗ tay nhịp nhàng vang lên, sau đó là một giọng trẻ tuổi trong trẻo như tiếng suối róc rách: "Khúc 《Cửu Biện》 thật hay! Bản soái vốn nghe danh con dân Tương quốc múa hay hát giỏi, hôm nay chợt được nghe, mới biết quả là danh bất hư truyền!"

"Còn phải đa tạ Lục tướng quân khoản đãi mới phải." Một giọng nói khác liền tiếp lời.

Cũng là giọng của thiếu niên, nhưng ngữ khí lại pha chút trêu đùa.

"Lục tướng quân... lẽ nào chính là Lục Thính Lan? Hơn nữa, giọng nói hơi cợt nhả này, sao nghe quen tai đến thế." Trong lòng Lý Thuận khẽ động, càng thêm chăm chú lắng nghe.

Trong phòng yên tĩnh một thoáng, rồi Lục Thính Lan mới lên tiếng, không lộ vui buồn: "Không ngờ hai quân sắp giao chiến, chủ soái một phương lại dám liều thân mạo hiểm, tự mình xông vào đất địch. Lục mỗ bội phục."

"Bản soái vốn thích đi đầu các binh sĩ. Chương Hoa thành tường cao hào sâu, lại có Vân Mộng trạch là thiên hiểm chở che. Không dò la thêm chút tình báo sao được."

Lặng đi một lát, Lục Thính Lan lại nói: "Ngươi chẳng lo lắng cho an nguy của mình chút nào sao? Ngươi chẳng qua mới bước vào thiên tượng cảnh, dù có quốc khí gia thân cũng chẳng phải đối thủ của ta. Huống hồ cường giả thiên tượng cảnh trong Chương Hoa thành đâu phải chỉ mình ta."

"Ta tự nhiên biết rõ. Ngoài ngươi ra, còn có Đỗ Sóc Phương và Hà Lạc Sinh, hai vị thiên tượng cảnh nữa. Đúng hay không?"

Lục Thính Lan lặng thinh không đáp.

Giọng trẻ tuổi kia chỉ coi như hắn ngầm thừa nhận: "Nhưng... thì đã sao?"

Hắn dường như nhìn thẳng vào Lục Thính Lan, lời lẽ tràn đầy ý khiêu khích: "Các ngươi thật sự dám ra tay với ta trong Chương Hoa thành này sao?"

"Chương Hoa thành nằm giữa Vân Mộng trạch, một khi tường thành vỡ ra dù chỉ chút ít, lập tức sẽ có ức vạn khoảnh nước hồ tràn ngược vào thành. Đến lúc đó tính mạng trăm vạn người trong thành, không biết ba vị có cứu kịp hay không?"

"Hơn nữa... vỏn vẹn ba vị thiên tượng, nếu thật sự động thủ, ai thắng ai thua vẫn còn chưa biết được."

Người thanh niên hình như nhấp một ngụm trà, thong thả nói.

Hắn thân ở đất địch, nhưng trong lòng dường như chẳng hề sợ hãi.

"Hừ, muốn bắt thiếu gia, còn phải hỏi xem thanh kiếm trong tay ta có đồng ý hay không!" Một bóng người trẻ tuổi khác trong phòng tiếp lời.

"Keng" một tiếng, trường kiếm rời vỏ.

Chỉ qua âm thanh thôi, dường như cũng cảm nhận được độ sắc bén của thanh kiếm kia.

Sắc bén đến mức màng nhĩ Lý Thuận hơi đau nhói.

Trong phòng phút chốc rơi vào bầu không khí căng thẳng kiếm bạt cung giương.

Nhưng tình trạng ấy không kéo dài bao lâu.

Giọng Lục Thính Lan phá tan thế bế tắc: "Có thể để ba người các ngươi đường hoàng lẻn vào Chương Hoa thành, ván này coi như ta thua. Nhưng trên chiến trường, thắng bại vẫn chưa phân."

"Ta còn công vụ trong người, không bồi tiếp thêm. Ba vị cứ tự nhiên!"

Lục Thính Lan đứng dậy, định rời đi.

"Thiếu Thiên, ghi lại!"

"... ngày..., bản soái tự mình vào Chương Hoa thành, dò được tin tuyệt mật, rồi ung dung rút lui ngay trước mặt Lục tướng quân." Giọng nói có chút sục sôi của thiếu niên lập tức vang lên.

Có điều nửa đoạn đầu của giọng nói bỗng bị bóp méo, ngày tháng năm cụ thể chẳng cách nào nghe rõ.

Tiếng bút sột soạt sau đó truyền tới.

Bước chân của Lục Thính Lan dường như hơi khựng lại.

Thế nhưng hắn chẳng nói thêm gì nữa, chỉ ung dung rời khỏi.

Sau một hồi im lặng."Thiếu Thiên, xóa đoạn vừa rồi đi." Giọng nói của thiếu niên lại vang lên, chỉ là nghe vô cùng bình tĩnh, không còn kiêu ngạo như trước nữa.

"Hả?" Từ nơi phát ra tiếng viết lách truyền đến một giọng nói có chút ngây ngốc.

"Xóa."

Một âm thanh kỳ lạ vang lên ngay sau đó.

"Lục Thính Lan quả không hổ danh tướng Tương quốc. Ta vốn muốn thừa cơ làm loạn tâm trí hắn, dụ hắn ra tay, nào ngờ cuối cùng hắn vẫn nhịn được. Trận chiến Chương Hoa thành này quả thực không dễ đánh."

"Thiếu gia, nghĩ nhiều làm gì. Chúng ta mỗi người một kiếm, trực tiếp giết sạch ba vị thiên tượng trong thành. Không có thiên tượng tọa trấn, đến lúc đó bọn họ lấy gì mà thủ?"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!